Đại dịch “virus Vũ Hán”: May thầy phước chủ!
Lê Thành Nhân: lethanhnhan@vietquoc.org
Moderna Inc thử thuốc chích ngừa “virus Vũ Hán” vào người đầu tiên (phase1) tại Washington State ngày 16/03/2020
Vaccine chích ngừa “virus Vũ Hán” có nhiều công ty sinh hóa thi nhau điều chế, đi đầu có công ty Moderna tại Cambridge, tiểu bang Massachusetts. Vào tháng 01/2020, Moderna tuyên bố điều chế vaccine ngừa “vi khuẩn Vũ Hán” cạnh tranh với các công ty sinh học khác như Gilead Science, Vaxart, Inovio Pharmaceuticals, Novarax và một số công ty ở Đức và Nhật. Với thời gian kỷ lục, trong 42 ngày, ngày 16/03/2020, Moderna Inc. tuyên bố tiêm thử nghiệm (phase1) vaccine chống “virus Vũ hán” trên 45 người không nhiễm bệnh ở tiểu bang Washington State (1)
Nếu thành công trong đợt thử nghiệm phase1 này, thì công ty Moderna cần qua những thủ tục của FDA chấp thuận. Sau đó sản xuất hàng loạt để chích ngừa cho dân chúng… Trong quá khứ, tiến trình được chấp thuận của FDA phải mất 12 đến 18 tháng. Như vậy sớm nhất phải đến tháng 3/2021 mới có vaccine chích ngừa “virus Vũ Hán” – Trừ khi có một phép lạ nào đó! [Đọc tiếp]
Đại học Mỹ Harvard và “virus Trung Cộng”
Ông Lawrence S. Bacow Hiệu trưởng Harvard và người vợ đều bị nhiễm “virus Trung Cộng” (Getty Images).
Hôm 24/3, Hiệu trưởng Đại học Harvard Lawrence Bacow và người vợ Adele Bacow được chẩn đoán dương tính “virus Trung Cộng” (virus Vũ Hán), sự kiện gợi lại vấn đề trong nhiều năm qua về việc Harvard đã trở thành “trường Đảng thứ hai” của Đảng Cộng Sản Tàu (ĐCST). Trong 20 năm kể từ năm 1998 đến nay, Harvard đã đào tạo hàng vạn giới chức Đảng, nhà nước và quân đội của ĐCST.
Sau khi tỷ phú Canada gốc Tàu là Tiêu Kiến Hoa bị “mất tích”, Tạp chí Wall Street Journal đã tiến hành một cuộc điều tra và đã xem xét hàng ngàn hồ sơ công ty cùng nguồn tài liệu công khai, qua đó phát hiện ba giao dịch quan trọng hàng đầu, trong đó đứng đầu là khoản quyên tặng dưới đây:
Năm 2014, Tiêu Kiến Hoa đã đề xuất với Đại học Harvard để quyên tặng 20 triệu USD cho Trung tâm Ash về Quản Trị và Đổi mới Dân chủ thuộc Viện Kennedy của Harvard (https://ash.harvard.edu). Sau đó, Tiêu Kiến Hoa đề nghị cho một bên thứ ba đại diện quyên tặng, nhưng Harvard có chút do dự vì cảm thấy không an tâm về nguồn gốc số tiền. [Đọc tiếp]
Ai (WHO) đang quan tâm đến ai?
Lời người post: Bài viết cho gian y Tedros Adhanom Ghebreyesus, tay sai Tập Cận Bình.
Những phát ngôn và hành động của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và Tổng Giám đốc Tedros Adhanom Ghebreyesus trước đại dịch “Virus Vũ Hán” đã đặt ra những câu hỏi nghiêm chỉnh về việc liệu tổ chức quốc tế này có bị chính trị hóa khi không ngừng ca tụng để làm hài lòng giới lãnh đạo Đảng Cộng Sản Tàu (ĐCST) ở Bắc Kinh hay không. Thậm chí, cư dân mạng Trung Cộng còn đặt biệt danh mới cho WHO là “Tổ chức y tế Vũ Hán” (Wuhan Health Organization).

Công bằng mà nói, WHO đã có một hồ sơ ảm đạm về những thất bại trong việc đối phó với dịch bệnh chết người trong những năm qua. Chẳng hạn, vào năm 2015, dưới sự lãnh đạo của Margaret Chan do Bắc Kinh hậu thuẫn, WHO thừa nhận rằng họ đã có một sự chuẩn bị “tồi tệ” trong việc xử lý dịch Ebola.
Theo một bài báo của Time, WHO đã liệt kê 8 bài học mà họ rút ra được từ cuộc khủng hoảng, bao gồm việc cần “truyền đạt rõ ràng hơn những điều cấp thiết”, và sau đó đã đề xuất 9 biện pháp để thực hiện công việc tốt hơn trong trường hợp bùng phát dịch bệnh trong tương lai, như thiết lập “Lực lượng Khẩn cấp Sức khỏe Toàn cầu” cùng một quỹ dự phòng. [Đọc tiếp]
Đại dịch và cái giá phải trả khi đứng cùng Đảng Cộng Sản Tàu (ĐCST)
Ngày 19/3 vừa qua, tờ Asian Age đăng bài viết của tác giả Maura Moynihan, một chuyên viên về Tây Tạng từng làm việc với cộng đồng người Tây Tạng tị nạn tại Ấn Độ nhiều năm, bình luận về việc các quốc gia trên thế giới đã phải trả giá rất đắt trong đại dịch “Viêm phổi Vũ Hán” khi hợp tác với Đảng Cộng sản Tàu (ĐCST) trong nhiều năm nay, bất chấp tình hình nhân quyền vô cùng tồi tệ tại Trung Cộng.

Đại dịch kỳ bí đã tàn phá đế chế Athens hùng mạnh 2400 năm trước ra sao?
Đế chế Athens dù “bất khả chiến bại” cũng không thắng nổi dịch bệnh (ảnh: Wikipedia).
Athens (thành phố lớn nhất Hy Lạp, là một trong những thành phố cổ nhất thế giới với lịch sử được ghi chép ít nhất là 3000 năm, nay lớn đứng thứ 8 châu Âu) là trung tâm kinh tế, văn hóa và kỹ thuật công nghệ của vùng Địa Trung Hải. Nơi này từng được coi là “bất khả chiến bại”, thành phố mà những chiến binh Sparta (Xứ Sparta theo chủ nghĩa quân phiệt, tổ chức như một trại lính, với những chiến binh hết sức tinh nhuệ bán đảo Peloponnesus) không thể chinh phục.
Thế mà Athens cũng không chiến thắng nổi trận đại dịch…
Vào câu chuyện: [Đọc tiếp]
Tham vọng địa chính trị đằng sau Sáng kiến Vành đai và Con đường
Thị trấn Khorgos nổi lên ở biên giới Kazakhistan và China một trong sách lược “Vành Đai và con Đường” của Trung Cộng
Ở biên giới Trung Cộng với Kazakhstan, một thành phố Con đường tơ lụa mới đã mọc lên với tốc độ nhanh đến mức Google Earth còn chưa kịp update những tòa nhà cao tầng hiện đang nổi bồng bềnh trên màn sương mùa đông của thảo nguyên. Nơi từng là một thị trấn biên giới khó khăn giờ đang có 200,000 người sinh sống, với màn hình video ngoài trời khổng lồ chiếu những đoạn phim tung hô con đường tơ lụa mới, cùng các nhà hàng bán sashimi và rượu vang châu Âu. Khorgos đã trở thành cửa ngõ của Trung Cộng nối với Trung Á và Châu Âu.
Một thành phố song sinh cũng đang mọc lên bên kia biên giới phía Kazakhstan. Một trung tâm mua sắm hàng miễn thuế nằm dọc biên giới giúp người Kazakhstan mua rượu, nước hoa và hàng hóa Trung Cộng giảm giá. Nhưng một đặc điểm chính, ngay bên kia biên giới, là những cần cẩu khổng lồ thường thấy ở các cảng trên thế giới. Khorgos Gateway là một bến container, một “cảng khô” được xây dựng từ đầu năm 2014. Trung tâm vận tải này được coi là một mắt xích quan trọng trong dự án mà chủ tịch Trung Cộng, Tập Cận Bình, gọi là “cầu nối đất liền Á – Âu”. Trong số các nhà đầu tư của dự án có COSCO của Trung Cộng, một trong những người khổng lồ ngành vận tải thế giới. Nó được vận hành bởi DP World, nhà vận hành cảng của Dubai. Năm ngoái, cảng khô này đã xử lý 160.000 TEUs (đơn vị tương đương với container 20 feet). Hicham Belmaachi, nhà quản lý người Ma-rốc, hy vọng công suất sẽ tăng lên 400,000 TEUs vào năm 2025. [Đọc tiếp]
“Chinazi” sự thức tỉnh thế giới về “HIỂM HỌA ĐỎ” thời hiện đại
Từ China đến Chinazi
Ngay trước ngày kỷ niệm 70 năm đảng Cộng sản Tàu (ĐCST) thành lập chính quyền, các cuộc biểu tình tại Hồng Kông và nhiều nơi trên thế giới chống độc tài ĐCST và ủng hộ phong trào dân chủ Hồng Kông đã giương cao biểu ngữ “Chinazi” – thuật ngữ đó sau này đã trở thành một “một dấu ấn” phổ biến trên mạng xã hội như một lời cảnh báo về “HIỂM HỌA ĐỎ” đang bành trướng và reo rắc sự huỷ diệt tương tự như phát xít Đức 7 mươi năm trước đây.
Trên lá cờ đỏ của ĐCST, người biểu tình đã sắp xếp lại các ngôi sao màu vàng thành hình chữ Vạn ngược – biểu tượng của Đức Quốc Xã, bên dưới là dòng chữ: “Tin vào ĐCST? Thật vậy sao?” (Believe in CCP? Seriously?). Hàng ngàn poster hình lá cờ có chữ Vạn ngược đã được người biểu tình khắp nơi trên thế giới sử dụng.
Trong một poster khác, chân dung Chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình nằm ở trung tâm, xung quanh ông là một loạt các sự kiện xấu xí trong lịch sử nước Tàu như Cách Mạng Văn Hóa, Đấu Tố Cải Cách Ruộng Đất, Nạn Đói Lớn, Thảm Sát Thiên An Môn… cùng dòng tít chính “Chinazi” và dòng tít phụ “Giết người từ năm 1949” (Killing since 1949). [Đọc tiếp]
Hiểm họa đi theo “One Belt, One Road” là virus Corona
Lời người post: “One Belt, One Road – Một Vành Đai, Một Con Đường” quốc sách cho “Giấc mơ Đại Hán” do Tập Cận Bình sáng chế. Từ năm 2019 đến nay đã lãnh những cái búa tạ to lớn, làm cho Giấc Mơ Đại Hán mất thăng bằng, quýnh quáng. Búa tạ thứ nhất là thương chiến Mỹ-Trung (phase one) đã chặn đứng những trò ăn cắp tiểu xảo để trám vào những trò “lười suy nghĩ” của Hán tộc đó là tử huyệt của Tàu Cộng. Sự phát triển hôm nay của Trung Cộng chủ yếu là nhờ đội ngũ tình báo khoa học ra nước ngoài ăn cắp kỹ thuật đem về cho nước Tàu, nhờ thế mà các lãnh đạo Cộng Sản Tàu khua môi, múa mép về “kỹ nghệ tiên tiến của đảng ta”, một quốc gia đứng thứ 2 thế giới. Búa tạ thứ 2, năm 2019 vừa rồi thua cái đảo tí xíu Hồng Kông chỉ có 7 triệu dân đòi tự do dân chủ, Tập Cận Bình đưa mắt nhìn bên kia biên giới chứ chẳng dám giở trò độc ác giết người như ở “Thiên An Môn” ngày nào, cuối cùng phải thu mình lủi thủi rút quân. Thứ ba là cuộc bầu cử dân chủ ở Đài Loan với chiến thắng của bà Thái Anh Văn như một cái tát nảy lửa vào mặt Tập Cận Bình, chứng tỏ sức mạnh vạn năng của tự do dân chủ… Và cái búa tạ thứ 4 là virus Corona tàn sát Vũ Hán chắc chắn sẽ làm kinh tế Trung Cộng xính vính nay lại bị xuống dốc thê thảm hơn trong năm 2020 này. [Đọc tiếp]
Mỹ-Trung và cuộc đối đầu định mệnh…
TT Bill Clinton và Giang Trạch Dân nâng ly chúc mừng Trung Cộng gia nhập WTO năm 1999
Lời người post: Trong 1/2 thế kỷ lại đây, chính sách ngoại giao của Mỹ đối với Trung Cộng có hai sai lầm nghiêm trọng. Một là: Theo một số chính trị gia dựa vào lý thuyết cho rằng khi dân số của một nước có nhiều người tiến lên giai cấp trung lưu thì nước đó sẽ tiến đến dân chủ. Hai là: Cho Trung Cộng gia nhập WTO để họ tôn trọng luật chơi của quốc tế đang tiến lên toàn cầu hóa. Đó là hai điều sai lầm của những lý thuyết chính trị salon kém hiểu biết về “bản chất” của Cộng Sản để hôm nay nước Tàu độc tài đến tận chân răng còn hơn thời Mao Trạch Đông, họ khá lên và thách thức quyền lực với nước Mỹ trước thế kỷ thứ 21:
Năm 1999, phát biểu sau khi vận động thành công giúp Trung Cộng trở thành thành viên Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), Tổng thống Mỹ Bill Clinton nói: “Đưa Trung Cộng vào WTO là một quyết định cả hai cùng thắng, nó sẽ bảo vệ sự thịnh vượng của chúng ta, đồng thời nó sẽ thúc đẩy loại thay đổi đúng đắn tại Trung Cộng”. [Đọc tiếp]
Cựu TT Mỹ Richard Nixon tiên tri về châu Á…
Cố Tổng Thống Hoa Kỳ: Richard Nixon
Lời người post: Hơn nửa thế kỷ trước, Phó TT Richard Nixon đã nhìn về châu Á một cách rành mạch. Ông dự đoán châu Á như thế nào thì nó xảy ra hôm nay như thế đấy. Đọc bài dưới đây của Tiến Sĩ Francis P. Sempa nói về Richard Nixon, mới thấy được những nhà lãnh đạo Hoa Kỳ có một tầm nhìn (vision) rất sâu rộng cả hàng nửa thế kỷ để không những đem quyền lợi cho nước Mỹ mà cả thế giới cùng chung sống. Mặc dù ông Richard Nixon phải từ chức Tổng Thống Hoa Kỳ sau biến cố chính trị Watergate, nhưng khi đọc những ý tưởng về chiến lược thế giới, chúng ta không khỏi ngạc nhiên và thán phục về tầm nhìn chiến lược sâu rộng của ông…
Đọc kỹ bài này, thì chúng ta có thể hiểu thêm về chính sách của Hoa Kỳ đối với châu Á, Đông Nam Á và Biển Đông ngày hôm nay… Có thể đây là “tiền đề” cho những nhà lập chính sách của Mỹ hiện nay với Trung Cộng?
Richard Nixon đã dự đoán được sự “xoay trục” của Mỹ sang khu vực châu Á-Thái Bình Dương hơn 50 năm trước khi xảy ra sự kiện này. [Đọc tiếp]
Hoàn Bích Quy Triệu chuyện xưa đến nay vẫn gía trị…
Viên ngọc, nhờ hấp thụ tinh hoa của nhật nguyệt nên mới thành báu vật, và nhờ kết tụ linh khí của đất trời nên mới thành vật thiêng. Những tinh hoa kế thừa trong văn hóa truyền thống giúp con người kính Thiên ái nhân, giữ gìn đạo đức… cho nên nơi nào giữ được văn hóa truyền thống tốt đẹp chẳng khác gì quốc gia có ngọc quý vậy.
Hồng Kông là một trong bốn con rồng châu Á cùng với Singapore, Đài Loan và Hàn Quốc. Người dân nơi đây giữ được văn hóa truyền thống vốn họ xem như Thần truyền lại cho con người, đồng thời lại mang tư tưởng tiến bộ của phương Tây. Với ưu đãi thuế quan, tinh thần tự do dân chủ cùng khả năng vốn người, Hồng Kông trở thành trung tâm tài chính của châu Á và thế giới. Các nhà phong thủy gọi nơi đây là “chậu chứa kho báu”, nên cũng không quá khi cho rằng Hồng Kông là viên ngọc quý của châu Á. [Đọc tiếp]
Quốc hồn đã tỉnh hay chưa, nỗi đau tủi hổ năm xưa vẫn còn !!!
Nhà cách mạng Phan Chu Trinh
Sau hơn một thế kỷ cụ Phan Chu Trinh kêu gọi quốc hồn thức tỉnh, đọc lại những vần thơ ẩn chứa nụ cười chua xót, tủi hổ dân tộc đã từng khiến nhiều người choáng váng choàng tỉnh lại… bỗng giật mình, dường như đâu đó vẫn còn những điều chưa hề đổi thay.
Tỉnh quốc hồn ca I đã vẽ nên bức tranh u ám về những thói hư tật xấu của người Việt trong tình hình đất nước lâm nguy. Đứng trước biến chuyển dữ dội trong và ngoài nước, đứng trước đòi hỏi phải vươn mình “xốc vác cứu giang san”, đời đã mới mà người chưa đổi mới, cụ Phan Chu Trinh cũng như nhiều nhân sĩ khác cùng thời đã nhận thấy người Việt vẫn đang ở trong mê muội mộng du sống từng ngày trong: “mộng khoa cử, mộng quan trường, mộng xôi thịt,…”
Từ quan tới dân chỉ cốt thỏa cái lòng dục về danh lợi, tiền tài, hưởng thụ bản thân mà chà đạp lên người khác, chà đạp lên lên lợi ích dân tộc. Quốc hồn đã ngủ say, nên cần phải đánh thức nó dậy để giang sơn thay màu áo mới tươi sáng hơn, nhân bản hơn mà từ đó hưng thịnh một cách bền vững hơn.
Chính trị Mỹ và các cụ tỵ nạn Cộng sản trong Cộng Đồng Việt Nam hải ngoại tại Hoa Kỳ
A-Dẫn nhập
Khung cảnh chuẩn bị đàn hạch TT Trump tại Hạ Viện Hoa Kỳ
Cuộc tranh cử Tổng thống Hoa kỳ giữa ông Donald Trump – đại diện đảng Cộng hòa và bà Hillary Clinton – đại diện đảng Dân Chủ vừa qua (năm 2016) quả thật rất sôi nổi và hấp dẫn, đồng thời gây nên những bất hòa không nên có trong gia đình, hội đoàn, đảng phái, bằng hữu người Việt Nam đang định cư tại Hoa kỳ khi người này bênh đảng Cộng hòa, người khác ủng hộ đảng Dân chủ. Hầu hết các cơ quan truyền thông, truyền hình, báo chí của Mỹ và Việt Nam đều đưa tin, viết bài, dưa trên kết quả, thăm dò, khảo sát về mức độ thắng cử trên 60 phần trăm của bà Hillary. Đang trên đà chiến thắng thì bất ngờ (chỉ cách ngày bầu cử non hai tuần) ông giám đốc FBI James Comey tuyên bố sẽ điều tra lại những thông tin trên hộp điện thư (E-Mail) của bà Hillary rồi cách một ngày sau ông James thông báo đã điều tra không có gì nguy hại và cuộc tranh cử tiếp diễn với khí thế bừng bừng chiến thắng của bà Hillary, đến nỗi truyền thông và những người ủng hộ (Hillary) chuẩn bị xong lễ đăng quang, in và phát hành sách [Đọc tiếp]
Cựu mật vụ kể lý do cắt đứt với ĐCST và đào thoát đến Úc
Vương Lập Cường (Wang Liqiang), một mật vụ của Đảng Cộng sản Trung Quốc mạo hiểm tính mạng đào thoát đến Úc
Vương Lập Cường (Wang Liqiang), mật vụ của Đảng Cộng sản Tàu (ĐCST) đào thoát đến Úc, đang xin tị nạn chính trị kể với Epoch Times về việc ĐCST thâm nhập vào Hồng Kông và kiểm soát bầu cử tại Đài Loan, cả nguyên nhân anh quyết định cắt đứt quan hệ với ĐCST.
Vì sao lại đào thoát
“Tôi nhiều lần suy nghĩ, suy nghĩ, rồi lại suy nghĩ, xem rốt cuộc quyết định như thế này đối với cả cuộc đời tôi là việc tốt hay là việc xấu, bản thân tôi không biết, nhưng tôi tin chắc rằng ở trong tổ chức này (ĐCST), kết cục cuối cùng sẽ không tốt đẹp.” Vương Lập Cường nói. [Đọc tiếp]

