Tư tưởng Tập Cận Bình?

Minh hoạ: Tập Cận Bình (T) – Mao Trạch Đông (P)
Tại Bắc Kinh ngày 24/10/2017, Đại hội đảng Trung Cộng bế mạc với một sự kiện nổi bật là “Tư Tưởng Tập Cận Bình” được chính thức ghi vào điều lệ đảng. Điều lệ của Đảng Trung Cộng được coi như một thứ Hiến Pháp của Trung Quốc! Như vậy, Tập Cận Bình, người đang cầm quyền cai trị tối cao ở Hoa Lục đã được tôn lên ngang hàng với Mao Trạch Đông, người khai sinh ra đảng Trung Cộng và nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa.
Tham vọng của Tập Cận Bình đến mức này đã rõ, về mặt hình thức bên ngoài, là đưa sự sùng bái cá nhân Tập Cận Bình lên ngang hàng với Mao Trạch Đông; còn về mặt phẩm chất nội dung Tư Tưởng Tập có bằng tư tưởng Mao hay không thì phải để sau này xem xét phân giải. Cho đến nay, điều lệ của Đảng Trung Cộng chỉ ghi nhận có một tư tưởng Mao Trạch Đông, một tư tưởng cách mạng vô sản vào những thập niên 1950-1970 đã từng gây nên những phong trào-sóng gió và thù hận chết người ở các nước nghèo khổ không phát triển của Thế Giới Thứ Ba. [Đọc tiếp]
Chuyến bay MH370 mất tích vì âm mưu che giấu tội phạm mổ cướp nội tạng?
Máy bay MH370 của hãng hàng không Malayia Airline mất tích 8/3/2015
Một tỷ phú người Hoa đưa ra những tuyên bố gây sốc về mối liên hệ giữa vụ mất tích bí ẩn của máy bay MH370 của hãng Hàng Không Malysia Airlin vào ngày 8 tháng 3, 2014 và một loạt các ca cấy ghép nội tạng ở Trung Cộng, theo Vision Times.
Chiếc máy bay MH370 của Malaysia Airlines bị biến mất cách đây 3 năm không phải do tai nạn, mà thực chất đó là một âm mưu để “xóa sổ” những người có thông tin về các vụ cấy ghép nội tạng tại một bệnh viện ở Nam Kinh, có liên quan đến người con trai quyền lực của cựu Chủ tịch Đảng Cộng sản Trung Hoa (ĐCSTH) Giang Trạch Dân.
Đó là tin tức vừa được tỷ phú Trung Hoa Quách Văn Quý (Guo Wengui) cung cấp qua một video đăng trên Twitter vào ngày 6/9, theo tờ Vision Times. [Đọc tiếp]
Tập Cận Bình “làm cho Trung Cộng thống trị thế giới trở lại”….giống như Trump “Make American Great Again”

Tập Cận Bình có thể làm hồi sinh đế chế Trung Hoa cũ ? (Ảnh: REUTERS/Thomas)
Le Figaro hôm nay có bài viết mang tựa đề “Tập Cận Bình – Make China Greastest Again’’ (làm cho Trung Cộng vĩ đại nhất trở lại). Tác giả Nicolas Baverez nhận xét, Đại hội 19 của Đảng Cộng Sản Trung Cộng (ĐCSTQ) chắc chắn dành vòng nguyệt quế cho ông Tập Cận Bình. Khi biến mọi lực lượng đối lập thành con số không, tập trung mọi quyền bính vào tay mình, từ quân sự đến dân sự, ông Tập đã trở thành lãnh đạo Trung Cộng chuyên quyền nhất, kể từ thời Mao Trạch Đông đến nay.
Bỏ tù 10% ủy viên trung ương đảng, bành trướng trên Biển Đông
Việc không chỉ định ra người kế thừa sẽ mở ra cho Tập Cận Bình cánh cửa tại vị thêm nhiệm kỳ đến sau năm 2022. Tập đã kết thúc di sản của Đặng Tiểu Bình, kích hoạt hai cuộc cách mạng. Về đối nội, đó là việc quay lại với tôn sùng cá nhân, và sự toàn trị ngày càng ít mềm hơn. Về đối ngoại, đó là sự khẳng định một đại cường bành trướng trên toàn cầu, vào lúc sự lãnh đạo của Mỹ giảm sút dưới áp lực của chủ nghĩa dân túy và thái độ của ông Donald Trump. [Đọc tiếp]
Nhật bị đánh bom nguyên tử, sao người Nhật lại cúi đầu kính trọng tướng Mỹ?

Tướng MacAthur
MacArthur, vị danh tướng của Mỹ, là người chỉ huy quân đội tiến đánh Nhật Bản trong thế chiến thứ II. Tuy nhiên, khi ông rời khỏi đất nước này, người dân không hề căm ghét mà ngược lại đều tỏ lòng biết ơn bởi những việc làm của ông.
Năm 1942 tướng MacArthur dẫn đại quân tấn công Nhật Bản, từ Melbourne xa xôi đánh thẳng đến Tokyo, hai tay nhuộm máu người Nhật. Vì thế vô số người Nhật đều hận ông thấu xương.
Chiều ngày 30/8/1945, tướng quân MacArthur ra khỏi máy bay và đặt chân lên đất Nhật, cho dù ông không mặc quân phục và không mang theo vũ khí gì, cũng không có người tổ chức duyệt binh, nhưng thời khắc đó với 70 triệu người Nhật Bản là thời khắc kinh hoàng mà họ không thể quên, trong tâm trí mọi người chỉ còn nghĩ được hai chữ “mất nước”.
Nhưng tướng MacArthur mang quân đến hòa bình, chính nghĩa, khoan dung và dân chủ.
Nền kinh tế Nhật Bản sau chiến tranh rơi vào suy sụp, đến bữa trưa của Nghị viên Quốc hội cũng phải ăn cơm trộn khoai lang, cái đói bao phủ khắp nơi. Lúc này tướng MacArthur gây áp lực khiến chính phủ Mỹ phải hỗ trợ Nhật Bản, thế là 3,5 triệu tấn lương thực và 2 tỷ Mỹ kim tức tốc được gửi đến Nhật. Ông không chỉ giữ lại chính quyền Nhật Bản mà còn đặc xá cho Thiên Hoàng, thậm chí còn quan tâm đến số phận của từng người lính bình thường của Nhật Bản, giúp họ tìm con đường sống. [Đọc tiếp]
Cái “Tôi” của người Việt

Cái tôi tỷ lệ nghịch với kiến thức – nhà bác học Robert Einstein
Tại sao cái tôi, cái “égo “của người Việt lớn đến thế ? Tôi gặp không biết bao nhiêu người vỗ ngực, tự cho mình là vĩ nhân. Không phải chỉ vỗ ngực, còn trèo lên nóc nhà gào khản cổ: tôi giỏi quá, tôi phục tôi quá, tại sao tôi tài ba đến thế ?
Một lần ngồi nhậu với 5 ông, có cảm tưởng ngồi với 5 giải Nobel văn chương. Những ông như vậy, nhan nhản. Nói “ông”, vì hầu như đó là một cái bệnh độc quyền của đàn ông. Như ung thư vú là bệnh của đàn bà.
In một hai cuốn sách tào lao tặng bố vợ, nghĩ mình ngồi chung một chiếu với Marcel Proust, Victor Hugo. Làm vài bài thơ, câu trên vần (hay không) với câu dưới, nghĩ mình là Beaudelaire, Nguyễn Du tái sinh. Lập một cái đảng có ba đảng viên, kể cả em gái và mẹ vợ, nghĩ mình là lãnh tụ, ăn nói như lãnh tụ, đi đứng, tắm rửa như lãnh tụ. Viết vài bài lăng nhăng, đầu Ngô mình Sở, nghĩ mình là triết gia, trí thức, sẵn sàng dẫn dân tộc đi lên (hay đi xuống). Học gạo được cái bằng (chưa nói tới chuyện mua được cái bằng), nghĩ mình đã kiếm ra điện và nước nóng.
TÔI, TÔI, TÔI
Một ông bạn in một tấm danh thiếp khổ lớn, dầy đặc những chức tước, trong đó có “nhà nghiên cứu”. Những người quen không biết ông ta nghiên cứu cái gì, lúc nào. Tôi đáng nhận là nhà nghiên cứu hơn, vì thỉnh thoảng vẫn vào Google tìm mẹo trị mắc xương cá, hay cách nấu canh hẹ tầu hũ. [Đọc tiếp]
Người lính Dù VNCH bị quên lãng – Đại Tướng Barry McCaffrey

Cựu Đại Tướng Barry McCaffrey
Trong khi cuốn “The Vietnam War” của Ken Burns chuẩn bị chiếu trên đài truyền hình PBS, thì cựu Tướng 4 sao của Hoa Kỳ – Barry McCaffrey viết một bài đăng trên tờ New York Time với đề tài: “The Forgotten South Vietnamese Airborne (Người lính Nhảy Dù Nam Việt Nam bị bỏ quên)” – Bài viết khá trung thực với những chiến sĩ Mũ Đỏ VNCH tung hoành trên 4 vùng chiến thuật. Qua bài viết này, dù không trực tiếp chỉ trích bộ phim “The Vietnam War” nhưng đã nói lên rằng “the Vietnam War” là thiếu khách quan và trung thực. Ngụ ý cho rằng “Tôi – Đại Tướng Hoa Kỳ đã một thời chiến đấu với tư cách cố vấn trong binh chủng Nhảy Dù VNCH, họ can đảm và anh dũng như thế nào”.
Vài nét về tướng 4 sao Barry McCaffrey:
Barry McCaffrey sinh ngày 17 tháng 11 năm 1942 là cựu Đại Tướng Quân Đội Hoa Kỳ và nhà bình luận và tham vấn kinh doanh. Ông đã được chính phủ Hoa Kỳ trao tặng ba huy chương Purple Heart vì bị thương trong suốt thời gian phục vụ tại Việt Nam, hai Huy Chương Bạc Anh Dũng Bội Tinh, và hai Distinguished Service Crosses – huy chương ban thưởng quân đội Hoa Kỳ thứ nhì cho những chiến binh dũng cảm. Ông được bổ nhiệm vào Phòng Tham Mưu Quân đội Hoa Kỳ tại Trung tâm Bộ binh Hoa Kỳ tại Fort Benning năm 2007. Ông đã là giáo sư của Học viện Quân sự West Point, Hoa Kỳ và Giáo sư Nghiên cứu An ninh Quốc tế của Bradley từ năm 2001 đến năm 2008. Ông Tốt nghiệp Học viện Quân West Point. Ông đã từng chiến đấu và chỉ huy trên các chiến trường Việt Nam, Trung Đông, chỉ huy cấp Tiểu đoàn, Trung Đoàn, Sư Đoàn và Tư Lệnh Lực Lượng Hoa Kỳ ở phía Nam châu Mỹ (United States Southern Command). Ông Chỉ huy chiến dịch chống ma tuý của Hoa Kỳ (Director of Office of National Drug Control Policy) dưới thời TT Bill Clinton. Ông về hưu vào cuối nhiệm kỳ của TT Clinton. Hiện là chuyên gia phân tích quân sự của đài TV NBC và MSNBC cũng như chủ tịch của công ty tư vấn BR McCaffrey Associates. Ông phục vụ trong nhiều ban giám đốc của các công ty. Ông là người bênh vực thẳng thắn về sự sòng phẳng bảo hiểm, tòa án về tội phạm ma túy và các tòa án cựu chiến binh và là diễn giả thường xuyên tại các hội nghị. Dưới đây là chuyển ngữ bài viết của cựu Đại Tướng Barry McCaffrey: “The Forgotten South Vietnamese Airborne” đang trên tờ New York Time –
Bản tiếng Anh: https://www.nytimes.com/2017/08/08/opinion/south-vietnam-airborne.html
[Đọc tiếp]
Đàng sau bài diễn văn của Trump tại Liên Hiệp Quốc

Ông Trump đang nói chuyện trước diễn đàn LHQ ngày 19/09
Lê Hoành Sơn: Đàng sau bài diễn văn của TT Trump tại LHQ
Sau khi TT Trump đọc bài diễn văn tại Liên Hiệp Quốc dài 45 phút cách đây 1 tuần, nhiều dư luận khen chê đầy giấy mực, đặc biệt trên các trang mạng xã hội facebook, Twitter… Bỏ qua những khai thác về quyền lợi chính trị của đảng Dân Chủ trên chính trường Mỹ cho mùa bầu cử Quốc Hội sắp tới, và một số cơ quan truyền thông từ trước đến nay hễ ông Trump nói gì cũng chê vì thành kiến chưa buông bỏ được… Theo tôi, đánh giá về nội dung bài diễn văn mang tính “khép cửa hoà bình và mở ra khung trời chiến tranh”. Bài diễn văn có lửa và thổi lửa đúng vào đối tượng cần phải nóng. Cách trình bày của ông trước đại diện 190 nước của Liên Hiệp Quốc không phải là cách nói của người người làm chính trị chuyên nghiệp (dĩ nhiên, ông Trump không phải là nhà chính trị chuyên nghiệp). Ông nói thẳng vào những ai cần nghe nói nhiều hơn dùng mỹ từ của chính khách thường thấy. Có thể nói đây là bài diễn văn đầu tiên mang “nhiều lửa” nhất của một Tổng Thống Hoa Kỳ trước Liên Hiệp Quốc từ khi định chế này thành lập đầu năm 1942. [Đọc tiếp]
Tình Yêu Nước trong Chủ Nghĩa Quốc Gia và Toàn Cầu Hóa
Kể từ thập niên 80, chính trị gia và kinh tế gia của các cường quốc bắt đầu nói nhiều về “toàn cầu hóa”. Toàn cầu hóa là một biểu hiện mức độ gia tăng của sự tương tác, hội nhập, ảnh hưởng và phụ thuộc lẫn nhau giữa các dân tộc và các quốc gia trong các lĩnh vực kinh tế, xã hội, công nghệ, văn hóa, chính trị và sinh thái… Quá trình toàn cầu hóa giúp giảm thiểu tầm quan trọng của khoảng cách kinh tế và biên giới quốc gia, tạo sự gần gũi trên lãnh vực bang giao hoặc trao đổi thương mại, kỹ thuật với nhau… Toàn cầu hóa là một thuật ngữ chung cho một quá trình để những quốc gia đã phát triển có ưu thế về kinh tế chia sẻ với những quốc gia chậm phát triển, trong đó có Việt Nam. [Đọc tiếp]
Gỉai pháp nào của Mỹ trước lá bài Bắc Hàn của Nga-Trung

Hoả tiễn Bắc Hàn có thể bắn đến….
Vấn đề Bắc Hàn không chỉ nằm gọn trong việc Bắc Hàn phát triển vũ khí nguyên tử. Nó phức tạp hơn rất nhiều vì đây là thách thức lớn nhất của Hoa Kỳ trong thế kỷ 21. Nó đặt Hoa Kỳ vào vị thế “bắt buộc” phải giải quyềt nếu muốn duy trì vị thế thống lĩnh trên bàn cờ toàn cầu hoặc từ nay phải xoay chuyển để Trung Cộng vươn lên và cùng lúc làm giảm bớt sức ép cấm vận của Mỹ với người Nga.
Nếu Châu Á có thêm một quốc gia nguyên tử ngoài Trung Cộng, và là đồng minh thân cận của Trung Cộng, chắc chắn rằng vị thế của Hoa Kỳ tại Châu Á sẽ bị suy yếu vì khả năng quân sự không còn phát huy tính đe dọa được nữa. [Đọc tiếp]
Tấn công Bắc Triều Tiên: Chiến thắng quân sự có thể thành ”cạm bẫy”
Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc khai mạc ngày mai, 19/09/2017, với các diễn văn được trông đợi của tổng thống Mỹ, tổng thống Pháp; mô hình Đức với những điểm mạnh yếu, trong tình hình cử tri bầu Quốc Hội mới cuối tuần này là các chủ đề lớn của báo chí Pháp hôm nay. Nhưng trước hết, xin giới thiệu bài phân tích tích “Những kịch bản của một cuộc chiến ‘‘mới’’ trên bán đảo Triều Tiên” của nhà báo Philippe Pons trên tờ Le Monde, vào lúc dường như không có dấu hiệu gì cho thấy trừng phạt quốc tế làm thay đổi mục tiêu hạt nhân của Bình Nhưỡng.
Cuộc gặp mặt mùa thu Hà Nội

Tạo sao CSVN không hào hợp hoà giải với bà Mẹ Nấm này ?!
Đầu năm 2017, nhân có vụ ông Hữu Thỉnh mượn bộ da cọp Nguyễn Phú Trọng may cờ, mời văn nhân thi sĩ hải ngoại, quốc nội về dự Đại Hội Hoà Hợp Dân Tộc Văn Học, tôi có viết một bài tựa đề Nói chuyện tầm phào với ông Hữu Thỉnh. Tuy là nói chuyện tầm phào, nhưng ở cuối bài viết tôi lại đưa ra đề nghị với ông chủ tịch HNV, rằng hãy ráng mời cho được mấy ông Phạm Trần, Huy Phương, Tưởng Năng Tiến và Phan Nhật Nam về dự đại hội, sắp xếp cho các vị ấy đọc tham luận với đề tài tự chọn thì mới mong đại hội thành công được. Sở dĩ có lời đề nghị như thế là vì tôi nghĩ cái vụ đó là một loại MISSION IMPOSSIBLE.
Chiếc quan tài

Biệt hải Navy Seal -William Owens
Trước khi Tổng Thống Mỹ Donald Trump đón quan tài của 1 Sĩ Quan, người chiến binh Hoa Kỳ tử trận trở về từ chiếc Phi cơ – Thì Thủ Tướng Canada Justin Trudeau đi sau chiếc quan tài của 1 người lính Canada cấp bực Binh Nhì làm nhiện vụ Hoà Bình tử trận từ chiến trường Afghanistan về Canada và Thủ Tướng đưa tới nơi An Nghĩ cuối cùng. Hai Vị Nguyên thủ hai Quốc Gia này rất đa đoan nhiều việc, tại Sao họ phải bỏ hết mọi thứ mà đón 2 chiến sĩ này. Câu trả lời này dành cho tất cả các anh chị em trên toàn thế giới …một chút suy nghĩ và so sánh… [Đọc tiếp]
Châu Á đang giành vị trí trung tâm thế giới của châu Âu?-Trung Cộng bá chủ ?
Hỏi: Câu hỏi đầu tiên là Trung Cộng ngày nay có hội đủ sức mạnh và ảnh hưởng của Mỹ sau Thế Chiến Thứ Hai?
Các sử gia Pháp đều cho là “không”:
Pierre Glossier: Không. Không. Bởi vì vào năm 1945, tình hình lúc đó rất đặc biệt: Hoa Kỳ hưởng lợi từ thế chiến thứ Hai tuy không cố ý.
Châu Âu suy sụp. Khủng hoảng bùng dậy tại Châu Á với cuộc nội chiến quốc-cộng tại Trung Hoa, trong lúc Nhật Bản suy tàn sau khi thua trận. Do vậy, ảnh hưởng bá quyền của Mỹ càng lan rộng vì không có đối trọng , trước mặt là khoảng trống.
Và cũng vì thế mà đến những năm 1973, 1974, bắt đầu xuất hiện hiện tượng tái quân bình một cách tự nhiên: châu Âu hồi sinh và trở lại bàn cờ ngoại giao. Tại châu Á, Nhật Bản cũng phục hưng. Hoa Kỳ tuy vẫn giữ vai trò nổi trội nhưng trên chính trường quốc tế, thế quân bình ít nhiều được tái lập. [Đọc tiếp]
Châu Á đang giành vị trí trung tâm thế giới của châu Âu ? – Từ Thiên An Môn đến bức tường Berlin

Dân Đức đập bức tường Bá Linh
Đứng đầu ở châu Á, Trung Cộng đã học hỏi kinh nghiệm gì từ những kẻ thù như Nhật Bản để hội nhập vào thế giới tư bản? Và khi phong trào dân chủ bùng dậy ở Trung Cộng và Đông Âu, vì sao Bắc Kinh đàn áp đẫm máu thay vì theo giải pháp cởi mở dung hòa của lãnh đạo Cộng sản Liên Xô trong giai đoạn “dầu sôi lửa bỏng”?
“Từ Thiên An Môn đến bức tường Berlin”, ba sử gia Pháp sẽ trả lời các câu hỏi này.
Vào năm 1968, chỉ 23 năm sau khi bại trận và lãnh hai quả bom nguyên tử ngày 06/08/1945 ở Hiroshima và ngày 09/08/1945ở Nagasaki, Nhật Bản vươn lên hàng cường quốc kinh tế thứ hai thế giới, sau Hoa Kỳ. [Đọc tiếp]
Châu Á đang giành vị trí trung tâm thế giới của châu Âu ? – Hiểm hoạ da vàng

Chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình (T) bắt tay tổng thống Mỹ Donald Trump trong bữa ăn tối tại Mar-a-Lago, West Palm Beach, Florida, Hoa Kỳ, ngày 06/04/2017 REUTERS/Carlos Barria
Hai cuộc thế chiến, chiến tranh lạnh, khủng hoảng Balkan làm tan vỡ Nam Tư cũ đã vô tình biến châu Âu trong một thời gian dài thành “chiếc rốn” của lịch sử địa chính trị trong quan điểm của giới chuyên gia và lãnh đạo chính trị. Xung khắc Mỹ-Trung ngày càng không giấu giếm, với Donald Trump ở Nhà Trắng, với tham vọng bá chủ của Bắc Kinh tại Biển Đông, chính sách hạt nhân “đường ta, ta đi”” của Bình Nhưỡng là những điềm báo trước căng thẳng sẽ leo thang giữa hai đại cường.
Phải chăng thời hoàng kim của da trắng đã chấm dứt nhường chỗ “tự nhiên” cho châu Á da vàng? Chương trình Địa Chính Trị của RFI tiếng Pháp cố gắng trả lời câu hỏi này. Tạp chí Tiêu Điểm xin tóm lược những ý chính của ba sử gia thế kỷ 20. [Đọc tiếp]

