Tham Luận

Người lính Dù VNCH bị quên lãng – Đại Tướng Barry McCaffrey

Cựu Đại Tướng Barry McCaffrey

Trong khi cuốn “The Vietnam War” của Ken Burns chuẩn bị chiếu trên đài truyền hình PBS, thì cựu Tướng 4 sao của Hoa Kỳ – Barry McCaffrey viết một bài đăng trên tờ New York Time với đề tài: “The Forgotten South Vietnamese Airborne (Người lính Nhảy Dù Nam Việt Nam bị bỏ quên)” – Bài viết khá trung thực với những chiến sĩ Mũ Đỏ VNCH tung hoành trên 4 vùng chiến thuật. Qua bài viết này, dù không trực tiếp chỉ trích bộ phim “The Vietnam War” nhưng đã nói lên rằng “the Vietnam War” là thiếu khách quan và trung thực.  Ngụ ý cho rằng “Tôi – Đại Tướng Hoa Kỳ đã một thời chiến đấu với tư cách cố vấn trong binh chủng Nhảy Dù VNCH, họ can đảm và anh dũng như thế nào”.
Vài nét về tướng 4 sao Barry McCaffrey:
Barry McCaffrey sinh ngày 17 tháng 11 năm 1942 là cựu Đại Tướng Quân Đội Hoa Kỳ và nhà bình luận và tham vấn kinh doanh. Ông đã được chính phủ Hoa Kỳ trao tặng ba huy chương Purple Heart vì bị thương trong suốt thời gian phục vụ tại Việt Nam, hai Huy Chương Bạc Anh Dũng Bội Tinh, và hai Distinguished Service Crosses – huy chương ban thưởng quân đội Hoa Kỳ thứ nhì cho những chiến binh dũng cảm. Ông được bổ nhiệm vào Phòng Tham Mưu Quân đội Hoa Kỳ tại Trung tâm Bộ binh Hoa Kỳ tại Fort Benning năm 2007. Ông đã là giáo sư của Học viện Quân sự West Point, Hoa Kỳ và Giáo sư Nghiên cứu An ninh Quốc tế của Bradley từ năm 2001 đến năm 2008. Ông Tốt nghiệp Học viện Quân West Point. Ông đã từng chiến đấu và chỉ huy trên các chiến trường Việt Nam, Trung Đông, chỉ huy cấp Tiểu đoàn, Trung Đoàn, Sư Đoàn và Tư Lệnh Lực Lượng Hoa Kỳ ở phía Nam châu Mỹ (United States Southern Command). Ông Chỉ huy chiến dịch chống ma tuý của Hoa Kỳ  (Director of Office of National Drug Control Policy) dưới thời TT Bill Clinton. Ông về hưu vào cuối nhiệm kỳ của TT Clinton. Hiện là chuyên gia phân tích quân sự của đài TV NBC và MSNBC cũng như chủ tịch của công ty tư vấn BR McCaffrey Associates. Ông phục vụ trong nhiều ban giám đốc của các công ty. Ông là người bênh vực thẳng thắn về sự sòng phẳng bảo hiểm, tòa án về tội phạm ma túy và các tòa án cựu chiến binh và là diễn giả thường xuyên tại các hội nghị. Dưới đây là chuyển ngữ bài viết của cựu Đại Tướng  Barry McCaffrey: “The Forgotten South Vietnamese Airborne” đang trên tờ New York Time –
Bản tiếng Anh: https://www.nytimes.com/2017/08/08/opinion/south-vietnam-airborne.html
[Đọc tiếp]

Đàng sau bài diễn văn của Trump tại Liên Hiệp Quốc

Ông Trump đang nói chuyện trước diễn đàn LHQ ngày 19/09

Lê Hoành Sơn: Đàng sau bài diễn văn của TT Trump tại LHQ

Sau khi TT Trump đọc bài diễn văn tại Liên Hiệp Quốc dài 45 phút cách đây 1 tuần, nhiều dư luận khen chê đầy giấy mực, đặc biệt trên các trang mạng xã hội facebook, Twitter… Bỏ qua những khai thác về quyền lợi chính trị của đảng Dân Chủ trên chính trường Mỹ cho mùa bầu cử Quốc Hội sắp tới, và một số cơ quan truyền thông từ trước đến nay hễ ông Trump nói gì cũng chê vì thành kiến chưa buông bỏ được… Theo tôi, đánh giá về nội dung bài diễn văn mang tính “khép cửa hoà bình và mở ra khung trời chiến tranh”.  Bài diễn văn có lửa và thổi lửa đúng vào đối tượng cần phải nóng. Cách trình bày của ông trước đại diện 190 nước của Liên Hiệp Quốc không phải là cách nói của người người làm chính trị chuyên nghiệp (dĩ nhiên, ông Trump không phải là nhà chính trị chuyên nghiệp). Ông nói thẳng vào những ai cần nghe nói nhiều hơn dùng mỹ từ của chính khách thường thấy. Có thể nói đây là bài diễn văn đầu tiên mang “nhiều lửa” nhất của một Tổng Thống Hoa Kỳ trước Liên Hiệp Quốc từ khi định chế này thành lập đầu năm 1942. [Đọc tiếp]

Tình Yêu Nước trong Chủ Nghĩa Quốc Gia và Toàn Cầu Hóa

Kể từ thập niên 80, chính trị gia và kinh tế gia của các cường quốc bắt đầu nói nhiều về “toàn cầu hóa”. Toàn cầu hóa là một biểu hiện mức độ gia tăng của sự tương tác, hội nhập, ảnh hưởng và phụ thuộc lẫn nhau giữa các dân tộc và các quốc gia trong các lĩnh vực  kinh tế, xã hội, công nghệ, văn hóa, chính trị và sinh thái… Quá trình toàn cầu hóa giúp giảm thiểu tầm quan trọng của khoảng cách kinh tế và biên giới quốc gia, tạo sự gần gũi trên lãnh vực bang giao hoặc trao đổi thương mại, kỹ thuật với nhau… Toàn cầu hóa là một thuật ngữ chung cho một quá trình để những quốc gia đã phát triển có ưu thế về kinh tế chia sẻ với những quốc gia chậm phát triển, trong đó có Việt Nam. [Đọc tiếp]

Gỉai pháp nào của Mỹ trước lá bài Bắc Hàn của Nga-Trung

Hoả tiễn Bắc Hàn có thể bắn đến….

Vấn đề Bắc Hàn không chỉ nằm gọn trong việc Bắc Hàn phát triển vũ khí nguyên tử. Nó phức tạp hơn rất nhiều vì đây là thách thức lớn nhất của Hoa Kỳ trong thế kỷ 21. Nó đặt Hoa Kỳ vào vị thế “bắt buộc” phải giải quyềt nếu muốn duy trì vị thế thống lĩnh trên bàn cờ toàn cầu hoặc từ nay phải xoay chuyển để Trung Cộng vươn lên và cùng lúc làm giảm bớt sức ép cấm vận của Mỹ với người Nga.

Nếu Châu Á có thêm một quốc gia nguyên tử ngoài Trung Cộng, và là đồng minh thân cận của Trung Cộng, chắc chắn rằng vị thế của Hoa Kỳ tại Châu Á sẽ bị suy yếu vì khả năng quân sự không còn phát huy tính đe dọa được nữa. [Đọc tiếp]

Tấn công Bắc Triều Tiên: Chiến thắng quân sự có thể thành ”cạm bẫy”

Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc khai mạc ngày mai, 19/09/2017, với các diễn văn được trông đợi của tổng thống Mỹ, tổng thống Pháp; mô hình Đức với những điểm mạnh yếu, trong tình hình cử tri bầu Quốc Hội mới cuối tuần này là các chủ đề lớn của báo chí Pháp hôm nay. Nhưng trước hết, xin giới thiệu bài phân tích  tích “Những kịch bản của một cuộc chiến ‘‘mới’’ trên bán đảo Triều Tiên” của nhà báo Philippe Pons trên tờ Le Monde, vào lúc dường như không có dấu hiệu gì cho thấy trừng phạt quốc tế làm thay đổi mục tiêu hạt nhân của Bình Nhưỡng.

[Đọc tiếp]

Cuộc gặp mặt mùa thu Hà Nội

Tạo sao CSVN không hào hợp hoà giải với bà Mẹ Nấm này ?!

Đầu năm 2017, nhân có vụ ông Hữu Thỉnh mượn bộ da cọp Nguyễn Phú Trọng may cờ, mời văn nhân thi sĩ hải ngoại, quốc nội về dự Đại Hội Hoà Hợp Dân Tộc Văn Học, tôi có viết một bài tựa đề Nói chuyện tầm phào với ông Hữu Thỉnh. Tuy là nói chuyện tầm phào, nhưng ở cuối bài viết tôi lại đưa ra đề nghị với ông chủ tịch HNV, rằng hãy ráng mời cho được mấy ông Phạm Trần, Huy Phương, Tưởng Năng Tiến và Phan Nhật Nam về dự đại hội, sắp xếp cho các vị ấy đọc tham luận với đề tài tự chọn thì mới mong đại hội thành công được. Sở dĩ có lời đề nghị như thế là vì tôi nghĩ cái vụ đó là một loại MISSION IMPOSSIBLE.

Không nghĩ tới ông Hữu Thỉnh lại thực sự gửi thư mời cho “Người lính viết văn Phan Nhật Nam”. Dĩ nhiên ông chủ tịch HNV không làm theo lời đề nghị của một anh chàng vô danh tiểu tốt là tôi, nhưng khi ông Hữu Thỉnh đạt thư mời tới ông Phan Nhật Nam như vậy cũng cho thấy Hữu Thỉnh và bộ sậu cố vấn của ông cũng là thứ biết đá biết vàng.

[Đọc tiếp]

Chiếc quan tài

Biệt hải Navy Seal -William Owens

Trước khi Tổng Thống Mỹ Donald Trump đón quan tài của 1 Sĩ Quan, người chiến binh Hoa Kỳ tử trận trở về từ chiếc Phi cơ – Thì Thủ Tướng Canada Justin Trudeau đi sau chiếc quan tài của 1 người lính Canada cấp bực Binh Nhì làm nhiện vụ Hoà Bình tử trận từ chiến trường Afghanistan về Canada và Thủ Tướng đưa tới nơi An Nghĩ cuối cùng. Hai Vị Nguyên thủ hai Quốc Gia này rất đa đoan nhiều việc, tại Sao họ phải bỏ hết mọi thứ mà đón 2 chiến sĩ này. Câu trả lời này dành cho tất cả các anh chị em trên toàn thế giới …một chút suy nghĩ và so sánh… [Đọc tiếp]

Châu Á đang giành vị trí trung tâm thế giới của châu Âu?-Trung Cộng bá chủ ?

Hỏi: Câu hỏi đầu tiên là Trung Cộng ngày nay có hội đủ sức mạnh và ảnh hưởng của Mỹ sau Thế Chiến Thứ Hai?

Các sử gia Pháp đều cho là “không”:

Pierre Glossier: Không. Không. Bởi vì vào năm 1945, tình hình lúc đó rất đặc biệt: Hoa Kỳ hưởng lợi từ thế chiến thứ Hai tuy không cố ý.

Châu Âu suy sụp. Khủng hoảng bùng dậy tại Châu Á với cuộc nội chiến quốc-cộng tại Trung Hoa, trong lúc Nhật Bản suy tàn sau khi thua trận. Do vậy, ảnh hưởng bá quyền của Mỹ càng lan rộng vì không có đối trọng , trước mặt là khoảng trống.

Và cũng vì thế mà đến những năm 1973, 1974, bắt đầu xuất hiện hiện tượng tái quân bình một cách tự nhiên: châu Âu hồi sinh và trở lại bàn cờ ngoại giao. Tại châu Á, Nhật Bản cũng phục hưng. Hoa Kỳ tuy vẫn giữ vai trò nổi trội nhưng trên chính trường quốc tế, thế quân bình ít nhiều được tái lập. [Đọc tiếp]

Châu Á đang giành vị trí trung tâm thế giới của châu Âu ? – Từ Thiên An Môn đến bức tường Berlin

Dân Đức đập bức tường Bá Linh

Đứng đầu ở châu Á, Trung Cộng đã học hỏi kinh nghiệm gì từ những kẻ thù như Nhật Bản để hội nhập vào thế giới tư bản? Và khi phong trào dân chủ bùng dậy ở Trung Cộng và Đông Âu, vì sao Bắc Kinh đàn áp đẫm máu thay vì theo giải pháp cởi mở dung hòa của lãnh đạo Cộng sản Liên Xô trong giai đoạn “dầu sôi lửa bỏng”?

“Từ Thiên An Môn đến bức tường Berlin”, ba sử gia Pháp sẽ trả lời các câu hỏi này.

Vào năm 1968, chỉ 23 năm sau khi bại trận và lãnh hai quả bom nguyên tử ngày 06/08/1945 ở Hiroshima và ngày 09/08/1945ở Nagasaki, Nhật Bản vươn lên hàng cường quốc kinh tế thứ hai thế giới, sau Hoa Kỳ. [Đọc tiếp]

Châu Á đang giành vị trí trung tâm thế giới của châu Âu ? – Hiểm hoạ da vàng

Chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình (T) bắt tay tổng thống Mỹ Donald Trump trong bữa ăn tối tại Mar-a-Lago, West Palm Beach, Florida, Hoa Kỳ, ngày 06/04/2017 REUTERS/Carlos Barria

Hai cuộc thế chiến, chiến tranh lạnh, khủng hoảng Balkan làm tan vỡ Nam Tư cũ đã vô tình biến châu Âu trong một thời gian dài thành “chiếc rốn” của lịch sử địa chính trị trong quan điểm của giới chuyên gia và lãnh đạo chính trị. Xung khắc Mỹ-Trung ngày càng không giấu giếm, với Donald Trump ở Nhà Trắng, với tham vọng bá chủ của Bắc Kinh tại Biển Đông, chính sách hạt nhân “đường ta, ta đi”” của Bình Nhưỡng là những điềm báo trước căng thẳng sẽ leo thang giữa hai đại cường.

Phải chăng thời hoàng kim của da trắng đã chấm dứt nhường chỗ “tự nhiên” cho châu Á da vàng? Chương trình Địa Chính Trị của RFI tiếng Pháp cố gắng trả lời câu hỏi này. Tạp chí Tiêu Điểm xin tóm lược những ý chính của ba sử gia thế kỷ 20. [Đọc tiếp]

Con đường đưa Tập Cận Bình đến tham vọng “Đại Đường thịnh thế” ở Tàu Cộng…

Tập Cận Bình (minh hoạ)

Lời người post: Với tham vọng to tát của Tập cận Bình như vậy, mà nay hắn ta thâu tóm quyền bính trong tay, liệu rằng Việt Nam có yên được không?

Mục tiêu đầu tiên mà Tập Cận Bình cam kết trước Quốc hội khi trở thành Chủ tịch Trung Cộng là “Giấc mộng đại phục hưng dân tộc Trung Hoa vĩ đại”.
Tập Cận Bình sinh tháng 6/1953 huyện Phú Bình tỉnh Thiểm Tây, năm 1974 gia nhập Đảng Cộng sản Trung Hoa (ĐCSTH). Ông tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa và có bằng Tiến sĩ luật.
Cha của Tập Cận Bình là Tập Trọng Huân, một cán bộ CS lão thành thời kỳ Mao Trạch Đông, từng lập Chiến khu ở vùng Thiểm Bắc. [Đọc tiếp]

Tranh chấp Mỹ-Trung dưới thời Trump

Tranh biếm hoạ

Đại đa số các chuyên viên quốc phòng, kinh tế, tài chính và thương mại của Hoa Kỳ đều không muốn có một cuộc đối đầu trực tiếp Mỹ-Trung về tiền tệ, mậu dịch hay quân sự. Một số không ít dần dần chấp nhận điều được xem như thực tế không tránh khỏi khi kinh tế Hoa Lục sẽ tiến lên hàng đầu…
Bắc Kinh không khỏi thở phào nhẹ nhõm khi được tin hai cố vấn cao cấp Steve Bannon (Chiến lược gia – Chief Strategist) và tỷ phú Carl Icahn (Cố vấn đặc biệt – Special Advisor) cùng rời bỏ Toà Bạch Ốc hôm 08/18/2017. Đây là hai trong số ba nhân vật nòng cốt bày tỏ lập trường diều hâu trong bang giao và thương mại Mỹ-Trung. [Đọc tiếp]

Báo Trung Cộng ngăm nghe Việt Cộng: “Đừng để phương Tây phá hỏng quan hệ Việt-Trung”

Cuộc gặp gỡ giữa Bộ trưởng Quốc phòng CSVN Ngô Xuân Lịch và BTQP/HK James Mattis hồi đầu tháng này cho thấy dấu hiệu gia tăng hợp tác quốc phòng giữa hai nước

Tờ Hoàn cầu Thời báo hôm 29/8 vừa đăng một bài xã luận tiêu đề: “Việt Nam không nên để phương Tây làm ảnh hưởng quan hệ với Trung Cộng”.
Bài xã luận nói Trung Cộng biết nhiều nước phương Tây đang rất mong Việt Nam đóng một vai trò chính trong việc chống Trung Cộng ở Biển Đông và cho rằng Hoa Kỳ có lợi khi Hà Nội chống lại Bắc Kinh.
“Các nước phương Tây vốn không thích thể chế của việt Nam sẽ rất nóng lòng muốn thấy sự mâu thuẫn giữa hai quốc gia Cộng sản. [Đọc tiếp]

Quê hương và niềm trăn trở

Một mặt trận hai kẻ thù
Giặc cộng bán nước, tàu phù xâm lăng

Người ta rất hân hoan vì Trịnh Vĩnh Bình thắng kiện trước CSVN và xa hơn là Tây Tạng đưa Giang Trạch Dân ra tòa.
Nhưng họ lại ngoảnh mặt làm ngơ trước công việc mà cả dân tộc cần phải làm đó là: Đưa tội ác CSVN ra tòa hình sự quốc tế.
Khi đã có người làm, tự bỏ tiền túi ra xin chữ ký, tự tay làm cáo trạng, liên hệ với tòa…nhưng chỉ có một vài hội đoàn nào giúp đỡ, hay ủng hộ. Ngoài ra là vài cá nhân tự thân đóng góp cho việc chung ?
Phải chăng chỉ có vài cá nhân làm thay cho cả dân tộc ?
Phải chăng chuyện của Trịnh Vĩnh Bình đáng được hân hoan hơn chuyện cả đất nước ?
Phải chăng việc gì đem lại tiếng tăm cho cá nhân, hội đoàn thì mới giúp còn nếu có người khác làm mà giúp thì sợ không được làm “leader” nên “mặc kệ”?

[Đọc tiếp]

Nhà nước CSVN “tự đóng cửa thắng” trong vụ Trịnh Vĩnh Bình

Với hình ảnh phấn kích giơ hai cánh tay lên và IM LẶNG không tiết lộ nội dung xét xử sau khi rời khỏi Tòa Trọng Tài Quốc tế tại Paris, dường như cho thấy sẽ có một chiến thắng cho ông Trịnh Vĩnh Bình sẽ được tuyên vào ngày 31/8 tới.
Sự im lặng không tiết lộ nội dung vụ việc như là một phần nghĩa vụ theo thông lệ dành cho bên thắng kiện khi xử ở Tòa Trọng Tài để giảm thiểu sự ảnh hưởng đến uy tín của bên thua kiện. Thủ tục xét xử của Tòa Trọng Tài rất khác với Tòa Án truyền thống, nó luôn bảo đảm được đến yếu tố bí mật vụ việc, những người không liên quan vụ việc sẽ không được phép tham dự, trong suốt thời gian xét xử bên nguyên lẫn bên bị không được phép tiết lộ, cung cấp thông tin sự việc cho báo chí. Thậm chí là phải giữ bí mật về bản án thi hành sau đó. Đó là lý do suốt một tuần qua khi vụ kiện bắt đầu, cộng đồng rất quan tâm đến vụ kiện nhưng báo chí cũng không thể có được một thông tin về diễn biến phiên tòa. [Đọc tiếp]

Sáng Lập Đảng

Nguyễn Thái Học người Sáng Lập Việt Nam Quốc Dân Đảng

Tìm Bài Theo Tháng

Tự Điển Hỏi Ngã Tiếng Việt