Đảng Kỳ VNQDĐ

Đảng Kỳ Việt Nam Quốc Dân Đảng

Tìm Bài Theo Tháng

Trung Cộng cưỡng chế tu viện Tây Tạng để “uốn nắn ý thức hệ”

Làng Larung Gar tức Lạc Nhược Hương tu viện Tây Tạng tại tỉnh Tứ Xuyên bên Tàu

Chế độ Cộng Sản không bao giờ thay đổi từ trước đến nay…chúng xem niềm tin tôn giáo (bất cứ tôn giáo nào) đều là kẻ thù nguy hiểm, nên dùng cách này hay cách khác để tận diệt thay thế vào đó niềm tin vào Đảng vào lãnh tụ. Trước đây có lý thuyết Mac-Lê-Mao chủ đạo chúng đánh bóng cho là “đỉnh cao trí tuệ loài người”. Nay, thực tế đã chứng minh đó là chủ thuyết phi nhân bản, phản nhân loại bị loài người lên án, phế bỏ và khinh khi thì chúng không nhắc đến chủ thuyết “chết tiệc” đó nữa. Tuy nhiên, cách hành xử không khác gì trước đây, vẫn phá chùa, nhà thờ, và các cơ sở tôn giáo…để giáo dân không có nơi cầu nguyện, không nhóm họp. Tại Việt Nam vừa qua chúng phá chùa Liên Trì ở Sài Gòn, nhà thờ Thủ Thiêm còn tại Trung Cộng chúng cưỡng chề tu viện Tây Tạng Lạc Nhược Hương… 

Trong bài phóng sự “Chính sách xe ủi đất tại Larung Gar”, Le Monde cuối tuần cho biết từ đầu thập niên 80, các ni sư và người hành hương đổ xô đi viếng tu viện Phật giáo Tây Tạng nổi tiếng trên vùng núi cao ở Tứ Xuyên. Hiện tượng này khiến nhà cầm quyền Trung Cộng không hài lòng. Từ một năm qua, Bắc Kinh âm thầm cho trục xuất cư dân và cưỡng chế phá dỡ nhà cửa vùng này, nhân danh “các giá trị cơ bản của chủ nghĩa xã hội”.

Larung Gar tức Lạc Nhược Hương trong chữ Hán, là hàng ngàn ngôi nhà nhỏ bé làm bằng những thân gỗ tròn và xi-măng, sơn màu đỏ tía, gắn chi chít vào sườn núi như những hàng ghế của rạp xiếc. Những khung cửa sổ lớn chiếm lĩnh mặt tiền nhà, như những đôi mắt mở to quan sát.

Khu vực tu viện Tây Tạng Lạc Nhược Hương nằm ở độ cao 4.200 mét, nhìn xuống thung lũng Sertar, tỉnh Tứ Xuyên, sẽ không còn mang bộ mặt xinh đẹp này bao lâu nữa. Sau nhiều năm tương đối nương tay, nay nhà cầm quyền Trung Cộng muốn siết lại cộng đồng Phật giáo đông đảo có 10.000 đến 20.000 thành viên. Và họ muốn hành động lặng lẽ không nhân chứng, đặc biệt là người ngoại quốc.

Lệnh trục xuất đã được đưa ra, để giảm số cư dân xuống còn 5.000, và quy hoạch lại toàn bộ khu tu viện hầu hết là người Tây Tạng. Những cơ sở du lịch đang được xây dựng ở đồng bằng phía dưới. Việc cưỡng chế cư dân và phá dỡ các ngôi nhà đã bắt đầu từ giữa năm 2016, một cách bí mật. Tổ chức phi chính phủ Free Tibet ước lượng có khoảng 6.700 người đã bị cưỡng bức dời nhà, 1.500 căn nhà bị ủi sập.

Sự hung hãn này nhắc nhở rằng các tôn giáo, chứ không chỉ Phật giáo Tây Tạng, đã trở thành đáng ngờ dưới mắt Tập Cận Bình, vốn muốn áp đặt “lòng ái quốc” và trung thành với “các giá trị cơ bản của chủ nghĩa xã hội” – có nghĩa là với Đảng. Nhất là Lạc Nhược Hương có vẻ gây phiền phức khi có ảnh hưởng đạo đức ngày càng rộng lớn tại vùng đất người Tây Tạng đã từng xảy ra làn sóng phản kháng năm 2008, rồi 146 vụ tự thiêu từ 2009 đến nay – mới nhất là một vụ ngày 18/03/2017.

Các đạo sư ở đây tuy vậy vẫn cố gắng giữ khoảng cách với Đạt Lai Lạt Ma. Tu viện Lạc Nhược Hương nổi tiếng thuộc Ninh Mã phái (Nyingma), một trong năm phái cổ xưa nhất của Phật giáo Tây Tạng, và có nhiều học giả lỗi lạc.

Phóng viên Le Monde cho biết người ngoại quốc hầu như không thể lọt vào được khu vực Lạc Nhược Hương : một trạm gác kiểm soát ngày đêm tất cả xe cộ đi vào Sertar. Hoặc phải đợi lúc lính gác lơ đễnh, hoặc đi đường bộ lên núi. Trong cuộc thâm nhập hồi tháng Hai, một bãi đất trống cho thấy năm, sáu ngôi nhà mới bị phá dỡ ; xung quanh con đường dẫn lên trung tâm, nhiều nhà bị ủi sập.

Nhà bị ủi sập, tăng ni phải đi ở tù “cải tạo”

Theo Human Rights Watch, việc cưỡng chế ở Lạc Nhược Hương hết sức độc đoán. Các tài liệu bị lộ ra ngoài trình bày việc dời nhà là nhiệm vụ “uốn nắn ý thức hệ”. Trong một video của Free Tibet có cảnh các ni cô Tây Tạng bị đưa lên những chiếc xe buýt theo từng địa phương khác nhau, trước những đồng đạo đang khóc lóc thảm thiết. Mỗi người bị cưỡng chế đều bị buộc phải viết ra giấy là “ủng hộ chủ trương của nhà cầm quyền đối với tu viện”. Họ còn phải cam kết “không có bất cứ hành động nào chống chính phủ, không lan truyền tin đồn”, “tự nguyện về quê và không bao giờ quay lại Lạc Nhược Hương”.

Chưa hết: các tăng ni bị cưỡng chế còn phải theo học các lớp “giáo dục ái quốc” khi về đến nguyên quán, có nghĩa là bị tẩy não. Cuối 2016, một video trên Twitter cho thấy một nhóm ni cô bị tại Khu tự trị Tây Tạng mặc quân phục, buộc phải hát “Người Hán và người Tây Tạng đều là con của Mẹ tổ quốc Trung Hoa”. Trại cải tạo này tập trung khoảng 800 ni cô, được công an canh gác.

Trước đây tu viện Lạc Nhược Hương được nương tay nhờ Ninh Mã,phái Phật Giáo được nhà cầm quyền coi là phi chính trị – không thuộc Đạt Lai Lạt Ma, mà theo Cách Lỗ phái (Gelug). Nhưng đến năm 2001, thời Giang Trạch Dân một quan chức đảng ở Tây Tạng cảm thấy sốc vì số lượng người Hán theo học ở đây, đã báo cáo lên trung ương. Tất cả các tỉnh được lệnh phải gởi các nhóm công tác đến buộc người của địa phương mình trở về, và đã có một số vụ tự tử. Sau đợt cưỡng chế đầu tiên, Lạc Nhược Hương dần dần mở rộng trở lại.

Trú ẩn trong Phật giáo cũng là một hình thức phản kháng của người Tây Tạng. Lạc Nhược Hương còn khuyến khích bảo vệ ngôn ngữ Tây Tạng, soạn ra tự điển thích ứng với thời hiện đại để tránh dùng tiếng Hoa, chống đô hộ văn hóa của Bắc Kinh.

Cuộc chiến ý thức hệ có thể thấy rõ trên cao nguyên Garze. Những bích chương to tướng dựng bên đường kêu gọi phải “Biết ơn Đảng, yêu thương Mẹ Tổ quốc”, những chữ Hán khổng lồ chiếu lên vách núi câu khẩu hiệu của Tập Cận Bình “Cùng kiến tạo giấc mơ Trung Hoa”. Bên cạnh đó, một thông điệp tiếng Tây Tạng kêu gọi người sáng lập Lạc Nhược Hương : “Hỡi đạo sư Jigme Phuntsok, hãy phù hộ cho chúng con”. Câu nói như một lời kêu cứu. Những con đường rộng rãi và những vòng xoay vừa mới vạch ra, đang chờ đợi một thành phố được xây dựng lên.

Thuỵ My (RFI)

 

Please follow and like us: